Trước ngày tỉ võ kén rể, thanh mai trúc mã đưa cho ta một chén trà. Ta vừa uống xong, bụng dạ quặn đ/au không dứt, đành chịu thua dưới tay một kẻ hành khất vừa lên đài. Dân chúng vây xem liền hò reo chế giễu: "Đường đường là nhị tiểu thư phủ Thượng thư, nay phải gả cho kẻ ăn mày rồi!" Giữa thanh thiên bạch nhật, hôn sự này không sao chối cãi được. Thanh mai trúc mã toàn thân cứng đờ, nói rằng: "Ta chỉ muốn trút gi/ận thay cho tỷ tỷ của nàng, chẳng ngờ dược tính lại mạnh đến thế." Hắn cảm thấy hổ thẹn, không còn mặt mũi nào đối diện với ta, liền rời bỏ quê nhà đi xa. Hai năm sau, tin tức phu quân của ta qu/a đ/ời truyền đến. Nghe được tin này, Lục Chiêu thúc ngựa phi nước đại trở về kinh thành. Hắn hỏi ta: "Thanh Diên, nàng có nguyện gả cho ta chăng? Nay tên khốn kia đã ch*t, ta cũng chưa từng cưới hỏi ai, mọi chuyện vẫn còn kịp." Nhìn ánh mắt khẩn thiết của hắn, ta bất giác mỉm cười. Hắn đâu hay biết, kẻ hành khất ngày đó chính là cận thần của Thiên tử – Lục Vân Thâm, còn phu quân của ta chỉ là giả ch*t mà thôi.