Thuở thiếu thời, thân gửi chốn Tướng phủ, chẳng may bị kẻ gian h/ãm h/ại, cùng Trưởng công tử Thôi Vân tư thông một đêm. Chàng buộc lòng phải nạp thiếp làm thê, danh nghĩa là chính thất, song thực chất còn chẳng bằng kẻ hầu người hạ. Chàng kh/inh rẻ ta, chuyện chăn gối cũng chẳng buồn tránh người ngoài. Danh tiết ta tan nát, đôi hài nhi cũng lấy người mẹ lẳng lơ này làm nỗi nh/ục nh/ã. Nay trọng sinh trở về đêm bị hạ dược ấy, ta bỗng nhiên đẩy mạnh Thôi Vân ra, lảo đảo lao mình xuống hồ nước ngoài cửa.