Thân x/á/c ta bỗng dưng chứa thêm một linh h/ồn, chính là tên thái giám đã ch*t kia. Hắn bảo ta là kẻ thuần thiện, xứng đáng sánh đôi cùng Hiền Vương. "Hiền Vương là dòng dõi hoàng tộc cao quý, theo người, ngươi sẽ có địa vị." "Ta chẳng màng quyền thế." "Hiền Vương sở hữu vô vàn cửa tiệm, theo người, ngươi sẽ có bạc vàng." "Ta chẳng màng tiền tài." "Hiền Vương danh tiếng lẫy lừng, theo người, ngươi sẽ được vạn người kính ngưỡng." "Ta chẳng màng hư danh." Tên thái giám thấy ta dầu muối không ăn, liền thở dài: "Hiền Vương là do ta nhìn từ nhỏ mà lớn lên. Mẫu thân người thấp kém, bệ hạ không đoái hoài. Nay ta đã ch*t, bên cạnh người chẳng còn ai tâm phúc. Mấy ngày trước người bị bệ hạ trách ph/ạt vô cớ, trên cặp mông trắng ngần kia, toàn là vết roj vọt..." "Hửm? Nói rõ hơn về chuyện mông trắng xem nào." Tiểu nữ chẳng tài cán gì, chỉ được cái háo sắc.