Ta là vị thiên kim chân chính dễ dãi nhất kinh thành. Lên kinh đòi n/ợ, n/ợ chủ chẳng thấy đâu, lại phát hiện thân thế chính là thiên kim của Thượng thư lưu lạc bên ngoài. Ta thản nhiên nói: "Ta biết các người chẳng ưa gì hạng nữ tử giang hồ như ta. Chỉ cần cho ta một trăm lượng bạc, ta lập tức biến mất, không làm phiền cuộc sống vinh hoa của các người nữa!" Những chuyện xưa về thiên kim thật giả ta đã xem qua không ít. Phụ mẫu đã có một trưởng nữ tri thư đạt lý, danh tiếng lẫy lừng kinh thành, lại thêm một nhi tử tiền đồ vô lượng. Nếu ta trở về, tất sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của họ. Trong phủ Thượng thư không một tiếng động. Ta ngỡ rằng mình mở miệng đòi quá nhiều khiến họ kinh hãi. Do dự một hồi lại nói: "Nếu không được, các người cho ta năm mươi lượng cũng được." Ít hơn nữa thì không thể, bởi sư huynh ta đang chờ tiền c/ứu mạng. Phụ mẫu vẫn lặng thinh, trên mặt lộ vẻ khó xử. Trưởng tỷ bỗng nhiên quỳ sụp xuống nói: "Phụ mẫu, con nguyện trả lại hôn sự này cho muội muội."