Tôi và Phó Cẩm Niên đã có một mối tình oanh liệt suốt 7 năm. Thế nhưng, cuối cùng vẫn không thể thắng nổi sự chênh lệch về gia thế, thất bại dưới áp lực của thực tại. Ngày chia tay, tôi đi về phương Nam làm thuê, còn anh ở lại phương Bắc kết hôn vì lợi ích gia tộc. Tôi cứ ngỡ, từ nay về sau đường ai nấy đi, chẳng còn ngày gặp lại. Cho đến 6 năm sau, tôi gặp một đứa trẻ kháu khỉnh như búp bê bên bờ biển. Cậu bé chỉ vào chiếc bình an khấu trong lòng bàn tay, hỏi tôi: "Cháu bị đuổi khỏi nhà rồi, cô có thể cho cháu ở nhờ vài ngày được không? Bố cháu bảo, có thể dùng thứ này để đổi lấy sự giúp đỡ của cô."