Hầu phủ thế tử Phan Thư An cầu cưới ta, chẳng qua là vì muốn gần gũi với tỷ tỷ của ta mà thôi. Ngày ấy tại hội chùa Thành Hoàng, hắn trước mặt bàn dân thiên hạ cầm bút đề thơ lên chiếc quạt tròn: "Nguyện ta như sao, người như trăng, đêm đêm tỏa sáng rạng ngời nhau." Người đời chẳng hay biết ta chỉ là tấm bình phong che đậy mối tư tình của hai kẻ ấy, cứ ngỡ hắn là bậc si tình, nên ra sức tung hô, reo hò cổ vũ. Đêm xuống, thế tử đưa ta về phủ, tận tay trao chiếc quạt ấy cho ta mà rằng: "Nhớ chuyển vật này tới tay nàng ấy." Đoạn, hắn lại lấy từ trong ng/ực ra một chiếc túi thơm: "Khương Lý cô nương tâm địa thiện lương, bấy lâu nay đa tạ cô đã tận tâm vun vén. Chiếc túi thơm an thần định chí này, cô hãy mang theo bên mình, xem như chút lòng thành của ta." Ta nhìn chiếc túi trong tay hắn, điềm nhiên đáp: "Thế tử, kỳ hạn hai năm đã mãn, tờ giấy hưu thư mà người từng hứa với ta đâu rồi sao?"