Mạnh Lệnh Chiêu không muốn kết thân đã năm năm, ta trở thành thiên kim giả của Hầu phủ. Nhưng y chẳng hề hay biết, trước khi xuôi nam tra án, y vẫn như lệ thường mà làm khó ta: 'Nếu nàng tìm được Nguyệt Tâm Lan trên vách núi Tầm Phương, ngày trở về ta sẽ thực hiện hôn ước.' Ta vẫn như mọi khi gật đầu, chỉ là hỏi thêm một câu: 'Nếu không tìm được, ngài còn cưới ta chăng?' Y cười khẩy một tiếng, chẳng ngoảnh đầu lại mà phóng ngựa rời đi. May thay, y vốn chẳng hề ưa ta. Đợi đến khi y hồi kinh, thấy vị hôn thê đã đổi người, hẳn sẽ lấy làm kinh hỉ. Chỉ là ta chẳng ngờ tới, vị thiên kim thật kia lại để lại cho ta một vị hôn phu. Người nam tử ấy cao lớn tuấn tú, trầm tĩnh lạnh lùng, khí lực mạnh mẽ như trâu. Sau này, Mạnh Lệnh Chiêu phong trần mệt mỏi tìm đến, chẳng hề để tâm mà liếc nhìn người kia một cái: 'Nàng vốn quen dùng đồ tốt, ta không tin nàng lại vừa mắt một gã thợ rèn thô kệch.' Y ỷ thế mà rời đi, chắc mẩm ta sẽ hối h/ận. Ta chẳng ngoảnh đầu, hỏi người nam tử phía sau: 'Đại Tráng ca, ngày lành cưới hỏi đã chọn xong chưa?'