Sau khi thân phận tiểu thư giả bị bại lộ, người anh trai lạnh lùng vốn chán gh/ét tôi muốn đưa tôi trở về nơi tôi vốn thuộc về. Tôi gửi tin nhắn cho đối tượng yêu qua mạng: "Hu hu bảo bối, sắp không có nhà để về rồi, em có thể đến nhà anh ngủ không?" Đối tượng yêu qua mạng trả lời ngay lập tức: "Đương nhiên là được rồi, bảo bối em đang ở đâu?" Anh ta gửi cho tôi định vị nhà mình. Tôi cúi đầu nhìn. Khoan đã, định vị này chẳng phải là biệt thự của anh trai tôi sao! Ngước mắt lên, anh trai tôi đang chăm chú trả lời tin nhắn, dái tai đỏ ửng. Anh ấy vô cùng mong đợi: "Bảo bối khi nào em đến? Nhà anh khá rộng đấy." "Em gửi định vị cho anh đi, anh lái xe qua đón em." Tôi sợ đến mức suýt chút nữa ném cả điện thoại: "Không, không cần đâu, em nghĩ mình nên đến nhà bạn ngủ thì hơn."