Nàng bị phụ thân đưa đi hòa thân. Năm năm sau trở về, nàng đã học được sự khôn ngoan. Chẳng còn tranh giành ngôi vị chủ mẫu Hầu phủ với Thôi tiểu nương nữa. Cũng chẳng màng tranh giành việc nuôi dưỡng thế tử ca ca. Phụ thân hạ mình tự tay nấu cơm, muốn đút cho nàng ăn. Đặt vào năm năm trước, nàng sẽ rêu rao cho thiên hạ đều biết, để cho Thôi tiểu nương gh/en tị. Thế nhưng giờ đây, nàng lại cung kính sợ hãi, đem hết thảy dâng cho Thôi tiểu nương. Phụ thân lại chẳng vui lòng. Đôi mắt đỏ hoe chất vấn nàng: "Vì sao con không tranh không đoạt nữa? Chẳng lẽ con không biết gh/en sao?" Chỉ có ta biết, nàng không phải không tranh không đoạt. Thứ nàng muốn lấy lại, chẳng phải chỉ là chút thiên vị tầm thường của phụ thân.