Càn Khôn phái bắt đi tỷ tỷ của ta. Để c/ứu nàng, môn phái ta thương vo/ng vô số. Sư phụ mà ta thầm thương tr/ộm nhớ cũng trọng thương trúng đ/ộc, mệnh chẳng còn bao lâu, vậy mà vẫn khăng khăng muốn đi. Ta khóc lóc c/ầu x/in người: "Tỷ tỷ có lẽ đã chẳng còn trên đời! Há ta không thể buông bỏ th/ù h/ận, sống tiếp quãng đời còn lại sao?" "Mệnh ta vốn chẳng còn nhiều. Nếu dùng mạng này đổi lấy mạng nàng, ta cũng cam lòng." Người để lại thư rồi rời đi. Ta vác đ/ao đến Càn Khôn phái c/ứu viện... Ôm lấy th* th/ể sư phụ mà gào khóc thảm thiết. Một giọng nói vang lên: "Ngươi muốn c/ứu người sao? Ta có thể để mọi sự bắt đầu lại từ đầu..." Khi mở mắt ra lần nữa, ta thế mà lại hóa thành thân x/á/c của người...