Tạ gia thế tử vừa hạ Giang Nam, việc đầu tiên chính là thoái hôn cùng ta. "Lâu thị nữ tuy hiền lương, nhưng so với người trong lòng ta, lại có phần nhạt nhẽo vô vị." Đó là nữ tử trong mộng của chàng, linh tâm hàm tú, trác thức bất phàm. Trong mộng, chàng may mắn cưới nàng làm thê, lại phụ bạc nàng. Lần này hạ Giang Nam, chỉ vì tìm người trong lòng, lấy cả đời trân quý để bù đắp. Sợ ta dây dưa không dứt, chàng chẳng tiếc thân cầu thánh thượng, ban cho ta mối lương duyên khác. Chàng không gánh nặng, ta có chốn về. Mọi sự đều viên mãn. Thế nhưng về sau, vị thế tử thanh quý tìm khắp chốn chẳng thấy người thương, lại tại bến đò Lâu Giang, siết ch/ặt lấy tay áo ta, giọng nói vỡ vụn: "Nữ tử mà ta tìm ki/ếm, từ trước đến nay đều là nàng, phải không..."