Tiểu đệ mà ta bắt về làm áp trại phu quân nay đã khôi phục trí nhớ. Lúc này ta mới hay, kẻ đó chính là Thái tử đương triều. 'Ngươi lại dám sai khiến Cô như chó sao?!' Tô Từ Du gi/ận dữ đi/ên cuồ/ng, nhưng lại không cho thủ hạ ra tay s/át h/ại ta. 'Một tên sơn phỉ, gi*t đi cũng làm bẩn tay Cô, san bằng ngọn núi này, để ả tự sinh tự diệt. Nếu để Cô nghe thấy nửa lời đồn đại ngươi có qu/an h/ệ với Cô, Cô sẽ biến ngươi thành nhân trệ.' Thế nhưng phúc phận của ta thật lớn. Hắn vừa đi khỏi, thì Thái phó tổ phụ ở tận kinh thành đã đến nhận thân. 'Ở bên ngoài không được giở cái uy phong sơn đại vương của ngươi ra nữa, tổ mẫu vừa cầu cho ngươi một mối nhân duyên tốt, Lục hoàng tử đương triều là bào đệ của Thái tử, sau này Thái tử kế vị, các ngươi cứ làm Tiêu d/ao vương mà hưởng phúc.' Tại cung yến, ta lúng túng chạm phải ánh mắt kinh ngạc của Tô Từ Du. Để chứng minh ta tuyệt đối không phải đến để dây dưa với hắn, ta còn cố tình nép sát vào người Lục hoàng tử. Giây tiếp theo, ta nhìn thấy hắn bóp nát chén rư/ợu trong tay.