Mẫu thân vốn là thiếp thất được nâng làm chính thất, song vẫn chẳng thể gột rửa hết thói lẳng lơ thuở còn làm thiếp. Thế nên, người dạy dỗ ta thành kẻ mang dáng vẻ của hạng thiếp thất chẳng thể bước ra chốn đài các. Phụ thân chê trách mẫu thân ng/u muội, uổng công làm hỏng đích nữ là ta, biến thành một bình hoa chẳng dùng được việc gì. Người bảo rằng, chốn quy túc tốt nhất của ta sau này, chắc chỉ là nhập cung làm sủng phi cho lão hoàng đế. Thế nhưng, đến khi ta cập kê, lời mẫu thân lại ứng nghiệm. Những vị thế gia công tử, kẻ trước mặt vốn đoan trang thủ lễ, lại cứ ưa chuộng cái bộ dạng lả lơi này của ta. Sau lưng, kẻ nào kẻ nấy đều khẩn khoản c/ầu x/in mẫu thân mình đến tận phủ để cầu hôn.