Đêm lễ Khất xảo, thiếp cùng vị hôn phu là Lý Sùng dạo chơi. Chẳng may bị kẻ gian b/ắt c/óc, b/án vào chốn Xuân Phong Lâu. Thiếp không màng tìm ch*t, đành cam chịu hai năm, cuối cùng trở thành hoa khôi. Thiếp ngỡ rằng đời này sẽ mãi như thế. Cho đến đêm sơ quyện, khi lên đài hiến hát, thiếp thấy Lý Sùng giữa đám tân khách. Chàng nhận ra thiếp, bàn tay đang ôm ấp ca kỹ bỗng chốc buông thõng, nước mắt nước mũi giàn giụa, gọi tên khuê danh của thiếp. Thiếp giả vờ như không thấy, chỉ mỉm cười quyến rũ: "Nô gia tên là Vân Quan, công tử nhận nhầm người rồi." Chàng chẳng tin, vẫn muốn tiến lên phía trước. Thiếp xoay người nắm lấy tay tú bà, rủ mắt nói: "Nghe nói công tử nhà họ Bùi vì nô gia mà vung nghìn vàng, nô gia cũng chẳng nên làm cao quá làm chi."