Ta tham luyến quyền thế, khao khát vị thế thế tử phi của hầu phủ. Thế nhưng thế tử chê xuất thân thanh lâu của ta, ruồng bỏ ta, quay sang cầu hôn thiên kim thượng thư. Các tỷ muội trong lầu giễu cợt: 'Một ả hoa khôi mà vọng tưởng làm chính thê của thế tử, thật đúng là không biết tự lượng sức mình.' 'Dẫu sao người ta cũng là tiểu thư quan gia sa cơ lỡ vận vào thanh lâu mà! Thanh cao lắm thay!' Thế nhưng thuở ban đầu, rõ ràng là Tiêu Hành Chi nói sẽ minh oan cho phụ mẫu ta, rồi sẽ cho ta vị thế chính thê. Chàng không làm được, lại khiến ta trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta chẳng màng để ý, bởi lẽ ta rất bận. Bận thu thập tin tức, bận gom góp tiền bạc chuộc thân. Dẫu bị giam hãm trong Vạn Hoa Lâu này, dù vạn phần không cam lòng, ta cũng chẳng thể biện bạch. Về sau, ta tự mình minh oan cho phụ mẫu, lại tự chuộc thân, bước lên con thuyền nhỏ hướng về Thanh Châu. Ngày rời đi, Tiêu Hành Chi đuổi theo. Tiếng vó ngựa vội vã, khiến Tiêu Hành Chi mất cả thể diện. Chàng lảo đảo xông đến bờ sông, cất tiếng cầu khẩn: 'Phong Hà, ta hối h/ận rồi. Nàng quay về đi, ta nguyện cho nàng vị thế chính thê.' Thế nhưng con thuyền vượt sông đã đi xa. Ta và chàng cách biệt bởi màn sương khói mịt m/ù. Chẳng còn đường quay đầu.