Bần đạo tu hành nơi núi hoang trăm năm, đói đến nỗi phải bắt kiến mà ăn. Nghe đồn nhân gian có một vị Vương gia, nâng niu một con rắn bóng mượt như vật quý. Ngày ngày dùng sơn hào hải vị, đêm đêm ngủ trong ổ vàng ổ bạc. Sau này, con rắn kia bỏ trốn. Bần đạo vì tham luyến vinh hoa, bèn cải trang rồi tự tiến cử mình trước mặt Vương gia. Quả nhiên, được ăn ngon mặc đẹp, sống trong nhung lụa. Nào ngờ một ngày nọ, con rắn kia quay về, m/ắng bần đạo là kẻ chiếm tổ chim khách. Bần đạo quấn quanh thắt lưng Vương gia, nịnh nọt thè lưỡi: "Ta mới là kẻ thực, nó mới là kẻ giả mạo". Vương gia vuốt ve lớp vảy của ta: "Thực ra bản vương đã muốn hỏi từ lâu— Bản vương nuôi là bạch xà. Ngươi là một con rắn hổ hành, sao dám bôi sáp lên mình mà mạo nhận?"