Trong đêm, sau khi tôi thốt ra tiếng thở dài thỏa mãn, Vệ Triệt mới dịu dàng xoay người nằm xuống. Dạo gần đây anh ấy nỗ lực như vậy, tôi nghĩ chắc là anh ấy sắp rời bỏ tôi rồi. Thở dài một tiếng đầy u uất, tôi xoay người chìm vào giấc ngủ. Dẫu sao thì ai cũng biết rõ. Tôi là kẻ m/ù quá/ng vì yêu vô dụng nhất. Trời muốn mưa, đàn ông muốn đi, tôi nào có cách gì khác? Khóc lóc van xin? Tìm ch*t đòi sống? Đó là việc của những kẻ yêu đương thật lòng. Còn tôi, tôi chỉ là kẻ giả tạo. Từ rất lâu rồi, tôi đã hiểu ra một đạo lý—kẻ m/ù quá/ng vì yêu thì ai cũng kh/inh rẻ. Giả vờ m/ù quá/ng vì yêu, mới là cách chơi cao tay.