Tôi thích người anh thanh mai trúc mã của mình 3 năm, nhưng anh ấy luôn tỏ thái độ thờ ơ với tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, chặn anh ấy lại trong phòng tắm. Anh ấy xoay người, ép tôi vào trước gương rồi chất vấn: 'Nhìn lại xem bây giờ em đang ra cái dạng gì hả?' Tôi khóc lóc chạy đi, quyết tâm không đeo bám anh ấy nữa. Về sau, anh ấy bắt gặp tôi đang ở bên cạnh anh em tốt của mình. Anh ấy lạnh mặt lôi tôi về nhà. 'Anh dựa vào đâu mà quản tôi? Tôi đã trưởng thành rồi!' Anh ấy đẩy tôi vào tường, ánh mắt đầy nguy hiểm: 'Trưởng thành rồi sao? Vậy lát nữa đừng có c/ầu x/in đấy.'