Sau khi tiểu thư thật trở về, tôi, kẻ thế thân, bị đuổi thẳng về nông thôn. Để không phải làm việc đồng áng, tôi nhắm vào gã tóc vàng nhà bên. "Đã hốt phân lợn chưa? Có tin tôi lấy đầu th/uốc lá dí vào mông cậu không hả?" "Cày xong thửa ruộng này thì tôi trả quần l/ót cho cậu." "Khóc lóc cái gì, chuyển khoản cho tôi 300 tệ rồi đi xào hai món ăn mau." Về sau, gã tóc vàng bỗng chốc hóa thân thành thiếu gia quyền quý ở kinh thành. Cậu ta vác gương mặt rám nắng chạy đến trước mặt tôi nhe răng cười: "Tôi là người Bắc Kinh chính gốc đấy, sợ chưa!" Tôi t/át thẳng một nắm cám lợn vào miệng cậu ta, cười lạnh: "Giả vờ cái gì, tôi đây còn là tiểu thư danh giá của kinh thành đây này!"