Tôi là thế thân của ánh trăng sáng đoản mệnh mà vị đại gia thương giới kia luôn hoài niệm. Ngay ngày đăng ký kết hôn, tôi vô tình xuyên không về 22 năm trước. Người chồng đại gia tương lai vốn hô mưa gọi gió của tôi, lúc này mới chỉ 16 tuổi. Nhìn thiếu niên hư hỏng nhuộm mái tóc vàng hoe chói mắt trước mặt, tôi sống ch*t ngăn không cho cậu ta leo tường trốn học: "Chồng ơi! Anh phải học hành tử tế đi, nếu không sau này lấy gì m/ua trang sức, m/ua túi xách cho em?" Hơi thở của thiếu niên khựng lại. Cậu ta tin tôi là vợ tương lai của mình, vì lời hứa m/ua trang sức, túi xách mà tôi nói, bắt đầu đèn sách đêm ngày, vươn lên đứng đầu bảng xếp hạng toàn khối. Thế nhưng, ngay khi tôi đang đồng hành cùng cậu ta, sắp sửa thi đỗ Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh theo đúng quỹ đạo lịch sử, thì ánh trăng sáng của cậu ta, cũng chính là người vợ trước kia, đã xuất hiện.