Kể từ khi nghe thấy Giang Vực tranh cãi với ông nội, tôi đã trở nên xa cách với anh ấy hơn hẳn. Đó là lần đầu tiên anh ấy cãi nhau với ông vì muốn bảo vệ bạn gái cũ. Anh ấy thản nhiên nói: "Nếu năm đó không phải ông ép con cưới cô ta, thì con với Trần Nghi Ninh giờ đã có con gọi bằng bố rồi." Tôi bắt đầu né tránh những nơi có anh ấy xuất hiện, không còn làm phiền anh nữa. Ở bên ngoài, tôi chủ động vạch rõ ranh giới qu/an h/ệ giữa hai người. Có lần bị đồng nghiệp nhìn thấy tôi bước xuống từ ghế phụ xe của anh, họ tò mò hỏi về mối qu/an h/ệ của chúng tôi. Tôi mím môi cười: "Giang tổng là anh họ của tôi." Chỉ thấy nụ cười trên môi Giang Vực đông cứng lại, sắc mặt tối sầm.