Tôi và chị gái là chị em song sinh. Thế nhưng từ nhỏ chị ấy đã xinh đẹp hơn tôi, cũng hiểu chuyện hơn tôi. Ngày xảy ra trận động đất, mẹ ôm chị gái, còn bố ôm chú chó của chị ấy. Tôi bị ch/ôn vùi dưới đống đổ nát suốt 12 tiếng đồng hồ, suýt chút nữa đã mất mạng. Vậy mà bố mẹ lại cảnh cáo tôi: "Hứa Ương, không được làm lo/ạn." "Nếu con còn làm lo/ạn nữa, chúng tao sẽ đá/nh ch*t con." Tôi cảm thấy tuổi thơ của mình giống như một cơn mưa kéo dài dằng dặc. Cho đến khi cha mẹ ruột của chị gái tìm đến tận cửa, nói rằng họ đã bế nhầm con gái. Khoảnh khắc đó, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Mẹ lại túm tóc tôi, từng cái t/át liên tiếp giáng xuống mặt tôi. Bà ấy lại cảnh cáo tôi một lần nữa: "Hứa Ương, không được làm lo/ạn." "Nếu con còn làm lo/ạn nữa, tôi thực sự sẽ đá/nh ch*t con."