Lầm trúng xuân dược. Cao tăng vì ta mà giải tình đ/ộc. Trụ trì niệm tình người c/ứu thế, giơ cao đá/nh khẽ. Thế nhưng người nhất quyết nhận lấy hình ph/ạt nghiêm khắc nhất. Sau khi hoàn tục, người cưới kẻ mang tiếng nhơ nhuốc là ta. Người đa tài thông tuệ, hoạn lộ hanh thông, cùng ta một đời phu thê hòa hợp. Lúc lâm chung, người chỉ để lại một câu kệ: "Bởi nhân duyên này, trải trăm ngàn kiếp, mãi mãi vướng bận." Hóa ra, giữa việc độ một người và độ thế nhân, người vẫn hối h/ận rồi. Mở mắt lần nữa, hương trầm lượn lờ, mật thất tối tăm. Ta nhìn Tạ Mạc đang tụng kinh. Liền đ/ập vỡ chén sứ trên bàn, đ/âm thẳng vào đùi mình.