Đi công tác, tôi nhặt được một chiếc điện thoại. Màn hình khóa lại chính là ảnh của tôi hồi học cấp 3. Đang lúc thấy kỳ lạ, điện thoại bỗng đổ chuông. Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nức nở của một cô gái. 'Ảnh màn hình khóa của điện thoại đó là bạch nguyệt quang đã qu/a đ/ời của chồng tôi.' 'Những bức ảnh đó là kỷ niệm duy nhất còn sót lại của anh ấy.' 'Xin hãy trả điện thoại lại cho anh ấy, c/ầu x/in bạn!' Bạch nguyệt quang đã qu/a đ/ời? Là tôi sao?!