Sau khi biết tin tôi sảy th/ai, Phó Ngôn Tự đã bay từ châu Âu về ngay trong đêm. Anh không còn thường xuyên lạnh nhạt với tôi, cũng không còn vô tư nhắc đến Lục Thanh nữa. Thậm chí, anh bắt đầu báo cáo lịch trình mỗi ngày, dù đây là việc trước kia anh gh/ét nhất. Thế nhưng, tôi chỉ muốn trốn tránh anh. Buổi tối, tôi lấy cớ tăng ca rồi cùng bạn đến nhà hàng đã mong đợi từ lâu. Trong lúc ăn, thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào cô bé ở bàn bên cạnh, bạn tôi tiện miệng hỏi: "Cậu không định có thêm đứa nữa sao?" Tôi lắc đầu: "Thôi bỏ đi." "Dù sao tôi với Phó Ngôn Tự... biết đâu ngày mai đã ly hôn rồi." Vừa quay đầu lại, tôi thấy Phó Ngôn Tự đang đứng ở cửa, sắc mặt vô cùng khó coi.