Phu quân là vị Các lão trẻ tuổi nhất triều đình, còn thiếp là người vợ chẳng biết mặt chữ. Thích Trì vốn chán gh/ét những kẻ dung tục tầm thường. Vì muốn xứng với người, thiếp gắng công đèn sách, tập viết chữ. Người lại lạnh lùng buông lời: "Kẻ tầm thường tự chuốc lấy phiền lo." Người chẳng đoái hoài, cũng chưa từng nhắc trước mặt kẻ khác rằng bản thân đã có thê tử. Thiếp hiểu, người kh/inh thường thiếp. Song thiếp vẫn ngỡ rằng tình nghĩa bảy năm gắn bó thuở hàn vi, có lẽ ngày nào đó sẽ làm ấm được trái tim người. Cho đến ngày giặc Man xâm chiếm kinh thành, người che chở cho thanh mai trúc mã, mặc thiếp bị vó ngựa giặc giày xéo dưới chân. Thiếp hiểu ra mình đã sai rồi, người là áng mây trên chín tầng trời, là thiếp cố chấp cưỡng cầu. Lúc lâm chung, thiếp mơ màng thấy Thích Trì lao về phía mình. M/áu nóng vương trên thân thể thiếp, người dường như chẳng biết đ/au, vẻ mặt k/inh h/oàng, tuyệt vọng gào thét: "Như Ý!" Trước nay người chưa từng gọi thiếp như thế, luôn kèm theo họ, tựa hồ muốn rạ/ch ròi qu/an h/ệ. Giờ đây, hà tất phải làm vậy? Nếu được làm lại từ đầu, chỉ mong sớm ngày hòa ly cùng quân, một biệt hai rộng, mỗi người tự tìm lấy niềm vui riêng.