Mẹ tôi là một mỹ nhân rắn rết, còn bố tôi là một kẻ phản diện thuần túy. Họ luôn đối đầu với nam nữ chính, đi/ên cuồ/ng tìm đường ch*t. Ví dụ như bố tôi, ông ấy định xây quán bar ngay trên phần m/ộ tổ tiên của nam chính, thuê người nhảy đầm theo ca 24/24. Việc này không vi phạm pháp luật, nhưng bị b/ệnh. Vừa vô đạo đức, lại còn thiếu lịch sự. Thế là. Ngay lúc bố tôi định xúc chậu đất đầu tiên tại m/ộ tổ tiên nam chính, ông nhận được cuộc gọi từ giáo viên. "Tổng giám đốc Hoắc, con gái ông dẫn đầu toàn bộ học sinh trong trường làm lo/ạn nhà ăn, cảnh sát cũng đến rồi, ông mau nghĩ cách đi? Nếu con gái ông còn tiếp tục như vậy, dù ông có quyên góp 300 triệu cho nhà trường, chúng tôi cũng không dám nhận nó nữa, con bé này đúng là á/c m/a giáng thế mà." Bố tôi đen mặt chạy đến giải vây. Buổi tối. Tại bữa tiệc, mẹ tôi dẫn đầu vu khống nữ chính. Dưới sự chứng kiến của bao người, tôi cầm bài kiểm tra đạt hạng nhất của mình đưa cho bà ấy ký tên, bà ấy gào lên trong sự sụp đổ. "Đồ trời đá/nh, con chỉ được có 18 điểm, là hạng nhất từ dưới đếm lên đúng không? Toán của con là thầy thể dục dạy à?" "Đúng vậy mẹ, là hạng nhất từ dưới đếm lên, hạng nhất từ dưới đếm lên thì cũng là hạng nhất mà, mẹ không vui sao? Phải rồi mẹ, nhớ ký tên vào đó nhé." Mẹ nhé." Mẹ tôi hít một hơi lạnh.