Tôi là cái bóng của chị gái, từ nhỏ đã luôn sống dưới hào quang của chị. Thế nên vào năm lớp 10, khi tìm thấy lá thư tỏ tình của nam thần trường gửi cho chị trong hòm thư, tôi đã buông những lời nhục mạ cay nghiệt để đáp trả: "Cách tỏ tình quê mùa thế này, thất bại là đáng đời!" Người kia lại đáp lại bằng giọng điệu dịu dàng, chẳng hề để tâm: "Liễu Hi, tôi không nghĩ ra cách nào tốt hơn, tôi chỉ muốn được gần cậu hơn một chút." Nhưng tôi không phải Liễu Hi. Tôi là Liễu Tranh, kẻ không được ai yêu thích. Tôi đã không nói cho Hứa Hạc Thời biết, cứ thế hèn hạ yêu đương qua mạng với anh suốt 3 năm. Sau đó, tôi c/ắt đ/ứt liên lạc, biến mất, rời bỏ thế giới của anh hoàn toàn. Cho đến 5 năm sau, Liễu Hi rạng rỡ trở về nước, tay trong tay với người đàn ông xuất hiện tại sân bay. Gương mặt quen thuộc của Hứa Hạc Thời đ/ập vào mắt tôi. Anh lạnh nhạt nhếch môi nhìn tôi: "Chào cô, cô chính là em gái của Hi sao?"