Khi Tần Kính Xuyên đề nghị ly hôn với tôi, anh chỉ nói đúng một câu: 'Anh yêu cô ấy, anh có thể vì cô ấy mà ch*t.' Ánh mắt tôi lướt qua hàng chân mày của anh, tỉ mỉ khắc ghi từng chút một. Cuối cùng tôi chỉ đáp: 'Câu này anh cũng từng nói với tôi vô số lần rồi.' Ai cũng tưởng thứ tôi không buông bỏ được là danh phận bà Tần. Chỉ có mình tôi nhớ, khi Tần Kính Xuyên 18 tuổi tỏ tình với tôi, anh đã từng căng thẳng đến mức ngay cả đóa hoa trong tay cũng không cầm vững. Trong lúc anh còn đang ngẩn người, tôi không chút do dự đặt bút ký tên. Tôi đứng dậy, anh theo bản năng ngẩng đầu: 'Em đi đâu? Để anh đưa em đi.' Tôi nhìn anh một cái rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Phía sau, cô gái nhỏ vẫn không chịu buông tha: 'Anh hối h/ận rồi đúng không?' Một lúc lâu sau, Tần Kính Xuyên mới thản nhiên đáp: 'Sao có thể chứ.'