Phụ thân mang về tấm lụa Hương Vân, tất thảy đều lọt vào phòng Tống di nương. Mẫu thân chẳng nói một lời, chỉ lặng lẽ khóc suốt đêm thâu. Ta đến phân bua, liền bị người thẳng tay t/át đến hôn mê bất tỉnh. Mẫu thân mắt đỏ hoe canh giữ bên giường, nghẹn ngào bảo: "Đứa trẻ ngốc, từ nay chớ có cãi lời phụ thân nữa." Sao có thể như thế được! Nếu chẳng tranh giành, than sưởi mùa đông, băng lạnh mùa hè, thầy dạy của muội muội, thậm chí cả thang th/uốc của mẫu thân, đều sẽ chẳng còn. Họ vốn dĩ yếu đuối, chịu ấm ức cũng chỉ biết tìm ta mà khóc. Ta vẫn cứ xông pha phía trước, quỳ từ đường, chịu bạt tai sớm đã thành chuyện thường ngày. Cho đến khi Bùi gia sai người đến dạm hỏi, mẫu thân hoảng lo/ạn nắm lấy tay ta bàn bạc: "Bùi tam lang tính tình hung bạo, muội muội con tính tình nhu nhược, nếu gả qua đó, e là chẳng chịu nổi đò/n roj!" Ta vô thức gật đầu: "Vậy mẫu thân cứ khước từ Bùi phu nhân là được." Mẫu thân khó xử lắc đầu: "Nhưng nếu chọc gi/ận Bùi phủ, phụ thân con lại trách ta quản gia vô năng." Hồi lâu, thấy ta chẳng đáp lời, mẫu thân nghiến răng nói: "A Xu... hay là, con gả đi?" Ta bỗng ngẩng đầu, tim đ/au thắt lại.