Tôi nhặt được một người đàn ông xinh đẹp khi đang nhảy xuống biển. Anh ấy bị mất trí nhớ, mỗi ngày tỉnh dậy đều quên sạch những chuyện xảy ra ngày hôm trước. Tôi đã b/ắt n/ạt anh ấy rất lâu. Thậm chí còn bỏ lại đứa con mà lặng lẽ rời đi. Sáu năm sau đó, anh ấy trở thành người thừa kế nhà họ Chu, sự nghiệp hanh thông thuận lợi. Không chỉ sự nghiệp đang ở thời kỳ đỉnh cao, gần đây còn có tin tức anh ấy sắp kết hôn. Tôi nghĩ, như vậy cũng tốt. Thế nhưng ngoài ý muốn, đồn cảnh sát gọi điện đến. "Xin hỏi có phải là cô Trình Niệm Tây không ạ? Con của cô bị lạc, phiền cô đến đón." Chưa đợi tôi kịp phản ứng, trong ống nghe lại truyền đến một giọng trẻ con non nớt. "Chào cô, là mẹ phải không ạ?"