Trong vườn hoa, nữ nhi ôm lấy bạch hồ nhuốm đầy m/áu mà khóc than thảm thiết. Nghiệt chủng mà phu quân mang từ biên ải về đang giương ống tên tay áo mà cười lớn: "Ta là nhi tử của đại công thần, ch/ém gi*t một kẻ cũng chẳng sao, huống hồ là một con súc vật!" Mẫu thân nó đứng một bên: "A Bảo, chớ nói thế, mau xin lỗi đại tiểu thư đi." "Xin lỗi cái gì?" Vinh Hành Dã sải bước đi vào. "Nghiên Tranh, A Bảo là giọt m/áu duy nhất của ân nhân, chỉ là một con hồ ly thôi, nàng đi m/ua mười con khác là được." Ta nhìn vết m/áu trên cánh tay nữ nhi do tên đ/ộc sượt qua, trở tay rút hoành đ/ao bên hông. Cánh tay phải cầm tên của A Bảo rơi xuống đất, m/áu b/ắn xa ba thước. "Sở Nghiên Tranh, đồ đàn bà đ/ộc á/c nhà ngươi!" Vinh Hành Dã gi/ận dữ quát: "Ta phải vào quân doanh đàn hặc ngươi!" Ta ném một tờ quân báo vào mặt hắn: "Góa phụ của ân nhân ngươi, tháng trước đã ba lần đưa quân tình cho địch quân. Quân pháp Đại Yến, con của gian tế, đáng bị xử trảm tại chỗ." Mũi đ/ao ta đặt lên chóp mũi hắn: "Vinh tướng quân muốn cùng bọn chúng chịu ch*t chăng?"