Để đóng học phí, tôi b/án những giấc mơ của mình trên nền tảng n/ão-máy. Hệ thống chê gương mặt gốc của tôi chỉ được 4.2 điểm nên chẳng có ai đặt hàng. Tôi bèn bắt chước theo gương mặt của hoa khôi trường, Tô Điềm, để tạo ra một gương mặt ảo, điểm số lập tức nhảy vọt lên 9.8. Nhờ gương mặt này, tôi câu được một khách hàng đứng đầu bảng xếp hạng. Anh ta giàu có, chất giọng lạnh lùng, ngoài đời thì lịch sự đến mức cực đoan, nhưng trong mơ lại cực kỳ phóng đãng. Lần đầu tiên bước vào giấc mơ, anh ta hỏi: "Tôi có thể ôm em không?" Về sau, anh ta nh/ốt tôi ở rìa giấc mơ, giọng khàn đặc đầy trầm mặc: "Gia hạn thêm 30 phút, 100 ngàn. Đừng tỉnh dậy." Ban ngày tôi đi học, ban đêm đi b/án giấc mơ, sau khi ki/ếm đủ học phí, tôi để lại một câu: "Tiền đủ rồi, cơ bụng cũng sờ chán rồi." Sau đó, tôi đăng xuất rồi chạy mất dép. Một tháng sau, giáo sư mới phụ trách đề tài Thanh Mộng của học viện bước lên bục giảng. Đeo kính gọng vàng, mặc sơ mi trắng, vẻ mặt lạnh lùng như một trang luận văn cấm dục. Anh ta mở danh sách điểm danh ra, ánh mắt dừng lại trên gương mặt của Tô Điềm. "Tan học đến văn phòng gặp tôi." Tô Điềm đỏ mặt đứng dậy. Tôi co rúm ở hàng ghế thứ 3 từ dưới lên, lặng lẽ vùi mặt vào trong sách. Rất tốt. Người cùng anh ta ngủ trong mơ suốt một năm là tôi. Nhưng gương mặt anh ta dùng để đi tìm người, lại là của kẻ khác.