Học sinh chuyển trường mới đến rất đẹp trai, nhưng đầu óc lại có vấn đề nghiêm trọng. Cậu ta cứ khăng khăng mình đến từ 30 năm sau, là đứa con trai quý báu nhất của tôi trong tương lai. Tôi cạn lời, cố hết sức tránh né cậu ta. Trông tôi có vẻ dễ lừa lắm sao? Cậu ta vội vã lao đến ôm ch/ặt lấy chân tôi, khóc lóc nức nở: "Đừng đi mà, mẹ tin con đi."
Tôi càng vùng vẫy, cậu ta càng gào to hơn, cố gắng đá/nh thức thứ tình mẫu tử không hề tồn tại ấy: "Mẹ ơi mẹ! Mẹ thực sự là mẹ của con, mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi!"
Cảnh tượng x/ấu hổ này đúng lúc bị người khác bắt gặp. Thanh mai trúc mã của tôi im lặng một hồi, rồi từ từ nở một nụ cười nghiến răng ken két: "Ô Vi, hóa ra cậu lại có sở thích đặc biệt như thế này à? Xem cậu đã dạy dỗ người ta thành cái dạng gì rồi kìa?"