Lần thứ 5, tôi đề nghị ly hôn với Lục Tri Diễn. Tiếng nước chảy róc rá/ch trong bếp, động tác rửa bát đĩa của cô ấy chỉ khựng lại trong giây lát. Không kinh ngạc, không suy sụp, không chút r/un r/ẩy, cô ấy rũ mắt, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: "Được."
Bốn lần đề nghị ly hôn trước, lần nào cô ấy cũng suy sụp rơi lệ, hạ mình níu kéo, sự giằng co đi/ên cuồ/ng đã tiêu hao hết sự kiên nhẫn ít ỏi còn lại trong 7 năm hôn nhân của tôi, chỉ khiến tôi tràn đầy phiền chán. Nhưng lần này, cô ấy bình thản đến mức tĩnh mịch, như thể cuộc chia ly đã được ấp ủ từ lâu này, cô ấy đã đợi chờ từ rất lâu rồi.
Đáng lẽ tôi phải vui mừng khôn xiết mới đúng.
Thoát khỏi cuộc hôn nhân khô khan nhạt nhẽo này, chạy về phía Ôn Tri Hạ - người mà tôi hằng mong nhớ suốt 2 năm qua, chính là kết quả mà tôi ngày đêm mong đợi.
Thế nhưng, nhìn chằm chằm vào bóng lưng g/ầy gò mảnh khảnh của cô ấy trong làn hơi nước mờ ảo, một sự hoảng lo/ạn khó hiểu bất chợt bóp nghẹt lấy trái tim tôi, cảm giác trống rỗng dày đặc ùa về khắp cơ thể, đ/è nén đến mức tôi không thể thở nổi.