Sau khi nghỉ hưu, việc đầu tiên tôi làm là tự mình đặt chỗ tại viện dưỡng lão. Tôi chỉ muốn cùng người chồng mẫu mực mà ai cũng ngưỡng m/ộ kia, đường ai nấy đi, giải thoát cho nhau. Mọi người đều không hiểu, ngay cả con gái cũng chạy đến hỏi tôi: "Mẹ, bố là sĩ quan, mẹ là bác sĩ, cả đời hai người đều cống hiến cho đất nước, thời gian gặp nhau thì ít xa cách thì nhiều, khó khăn lắm mới có thể an hưởng tuổi già..." "Hơn nữa, bố vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu đã bay đến Điền Nam, chắc chắn là đi m/ua nhà ở đó để dưỡng già cùng mẹ rồi." Tôi thở dài một tiếng. Con gái không biết rằng, Hạ Ngạn đến Điền Nam chỉ để đón người tình trong mộng đang mắc b/ệnh Alzheimer của ông ta về. Kiếp trước, tôi không biết điều mà chen ngang vào giữa hai người họ, cho đến tận lúc lâm chung mới biết. Hóa ra, suốt 40 năm hôn nhân, người mà ông ta chờ đợi chưa bao giờ là tôi.