Đêm trước ngày ánh trăng sáng quay trở về, tôi đề nghị chia tay với cậu bạn trai nhỏ. Mắt cậu ấy đỏ hoe: 'Em không cần bồi thường, chỉ muốn ở bên chị thêm một lát nữa thôi.' Tấm thẻ ngân hàng tôi đưa ra bị từ chối, tôi im lặng một lúc rồi vẫn đồng ý. Kết quả là cậu ấy được đằng chân lân đằng đầu: 'Chị mặc chiếc váy ngủ mà em thích nhất đi.' Nửa đêm, tôi châm một điếu th/uốc, tựa vào đầu giường lười biếng nhìn cậu ấy: 'Em đang tìm gì thế?' 'Quần áo chị m/ua cho em trước đây, em muốn mang đi làm kỷ niệm.' Khi nói câu này, giọng cậu ấy xen lẫn một chút r/un r/ẩy khó nhận ra. Tôi thở dài, vẫy tay gọi cậu ấy: 'Ngoan, lại đây để chị hôn một cái.' Thực ra Hạ Ngôn rất nghe lời, cũng rất sạch sẽ, gần như là người yêu hoàn hảo do một tay tôi dạy dỗ nên. Nếu không phải Lục Hành quay về, có lẽ tôi sẽ còn hẹn hò với cậu ấy thêm vài năm nữa. Nhưng không còn cách nào khác, chính chủ đã về rồi, thế thân thì luôn phải nhường chỗ thôi.