Tôi có chín người anh trai tóc vàng. Không ai trong số họ là anh em ruột th!t cả. Bản thân tôi cũng là đứa trẻ được bà nội nhặt về nuôi. Cha mẹ của mấy người anh có người mất sớm, có người đang ngồi tù, tất cả đều được bà nội đón về nhà. Thời đó, họ đá/nh nhau, trốn học, là những đứa trẻ hư trong mắt hàng xóm. Bà nói: "Chỉ cần chịu sửa đổi, thì đều là đứa trẻ ngoan." Về sau, họ thực sự đã thay đổi. Có người mở tiệm sửa xe, có người làm đầu bếp, cũng có người đã trở thành ông chủ. Năm thi đại học, tôi đỗ vào Thanh Hoa. Chín người anh ôm nhau uống rư/ợu khóc nức nở. Tôi thấy họ thật mất mặt. Người anh cả Chu Tranh lau nước mắt nói: "Loại người như chúng ta, vậy mà cũng nuôi dạy được một sinh viên Thanh Hoa."