Sau khi c/ứu rỗi thành công nam chính đi/ên cuồ/ng, tôi ngoan ngoãn nhường lại vị trí cho nữ chính như đã hứa. Tôi cầm theo danh tính mới rời đi, nhưng chưa đầy một ngày đã bị anh ta nhận ra. Hệ thống vung tay đầy hào sảng: "Đừng hoảng, nhận ra rồi thì ta sắp xếp cho cô một thân phận khác là xong." Thế là, trong suốt một năm tiếp theo, tôi bị ép đóng vai đầu bếp, bảo mẫu, khỉ con, thợ c/ắt tóc, thợ làm bánh, bà chủ tiệm lẩu cay. Nhưng lần nào cũng bị anh ta nhận ra trong một giây, sau đó bị b/ắt c/óc về biệt thự, "xào nấu" cuồ/ng nhiệt. Lần cuối cùng, Tần Hứa Ngôn cúi đầu hôn lên ngón tay tôi, giọng khàn đặc nói: "Chơi cosplay đủ rồi, ngày mai đi đăng ký kết hôn với tôi." Tôi sững sờ, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay mà không nói lời nào, hệ thống lúc này đã không thể nhịn nổi nữa: "Cha nó chứ, ta không tin cái tà này, lần này để nam chính mất trí nhớ, như thế chắc chắn sẽ không nhận ra cô nữa. Lại còn cấy thêm ký ức nữ chính là vị hôn thê của anh ta, rồi cấy thêm ký ức anh ta yêu sâu đậm nữ chính nhiều năm..." Quả nhiên, khi gặp lại lần nữa, người đàn ông vừa cầu hôn tôi vài ngày trước chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, vẻ mặt bình thản lướt qua: "Xin lỗi, thưa cô, cho mượn đường ạ."