Tôi đã tốn bao nhiêu công sức mới xin được suất tiến cử nội bộ cho cháu gái Tô Dĩnh. Vậy mà đúng ngày đào tạo nhân viên mới, người đến báo danh lại là bạn cùng phòng của nó, Bạch Vi. Bạch Vi đỏ hoe mắt, cố tình tỏ ra thân thiết với tôi: "Dì ơi, Tiểu Dĩnh nói nhà cậu ấy có điều kiện, không vội tìm việc nên đã nhường suất này cho cháu. Ở quê cháu còn ba đứa em nhỏ, Tiểu Dĩnh thương cháu lắm, chắc dì sẽ không trách cậu ấy đâu nhỉ?" Tôi lập tức gọi điện cho cháu gái. Tô Dĩnh thản nhiên nói trong điện thoại: "Dì ơi, Vi Vi cần công việc này hơn con, dù sao dì cũng là nhân sự, dì xin thêm một suất nữa cho con là được mà?" Dùng ân tình của tôi để đi làm người tốt? Tôi lạnh lùng từ chối thẳng thừng, gạch tên cô ta khỏi danh sách. Tiện thể, tôi kể lại chuyện này cho chị gái mình. Chị vốn dĩ đã phản đối việc tôi quá nuông chiều Tô Dĩnh, lần này chị lại càng có cớ để dạy dỗ nó một trận.