Tôi đang bưng bê phục vụ trong nhà hàng thì vô tình chạm mặt chủ tịch tập đoàn Hoắc thị đang đi xem mắt với tiểu thư nhà giàu. Anh ta nhận ra tôi: "Thịnh Oánh? Sáu năm không gặp, sao em lại sống thảm hại thế này?"
Đêm hôm đó, tôi đón chuyến xe buýt cuối cùng để về nhà. Trong lúc chợp mắt, tôi bỗng trở về năm nhất đại học. Lúc ấy, tôi là hoa khôi trường với vẻ ngoài lạnh lùng. Tôi vừa từ chối lời tỏ tình của đàn anh Hoắc Triệt Diễn. Bạn cùng phòng nói: "Thịnh Oánh, nghe nói gia cảnh của đàn anh Hoắc rất giàu có, cậu từ chối anh ấy, sau này không hối h/ận chứ?"
Kiếp trước, tôi kh/inh khỉnh đáp: "Đàn ông thiếu gì, sau này chắc chắn tôi sẽ gặp được người tốt hơn anh ta."
Sau khi bị thực tế vả vào mặt một cú đ/au điếng, tôi đã rút ra bài học xươ/ng m/áu. Ngày hôm sau, tôi chặn Hoắc Triệt Diễn trong phòng dụng cụ thể thao, đỏ mặt hỏi: "Đàn anh, anh có muốn... hôn em không?"