Tuyển chọn nữ quan, kẻ bằng hữu chí cốt dâng lên chính là sách lược của ta. Còn bài thi của ta, lại bị kẻ khác tráo thành một bài diễm thi nhạo báng Trưởng công chúa. Ả ta đắc ý trúng tuyển. Tay phải ta bị phế, chẳng thể cầm bút được nữa. Mãi sau mới hay, kẻ giám sát là thanh mai trúc mã đã lén tráo đổi bài thi của đôi bên. Hắn hổ thẹn khôn cùng, song chẳng hề hối cải. "Ta vốn chẳng hay biết tờ giấy kia lại là diễm thi. Thiến nhi thân thế cô đ/ộc, đây là cơ hội duy nhất để nàng ta vươn mình, nàng hãy nhường cho nàng ấy." Lại là nhường! Luôn miệng bắt ta phải nhường nhịn. Trâm ngọc phải nhường. Bút mực phải nhường. Ngay cả danh ngạch nữ quan cũng phải nhường. Ta bỗng thấy mệt mỏi rã rời. "Đã muốn nhường, vậy thì nhường cho trót, hôn ước đôi ta kể từ nay hủy bỏ, chàng hãy cưới ả ta đi là vừa."