Tôi đã thèm khát Hoắc Thỉnh từ lâu, nhưng trớ trêu thay, cậu ấy lại là em trai của Hoắc Yêu, bạn thân nhất của tôi. Người xưa có câu, thỏ khôn không ăn cỏ gần hang. Vừa lúc đợt sóng trùng tộc ở tiền tuyến vừa rút, Hoắc Thỉnh đã bị chị gái mình đóng gói gửi đến chỗ tôi vì chứng rối lo/ạn tinh thần lực. "Ý Quân, c/ứu mạng với! N/ão em trai tôi bị lũ trùng tộc đá/nh hỏng rồi." Vị vũ khí hình người vốn dĩ ngày thường không bao giờ cười nói ấy, giờ đây đang cầm chiếc đĩa bay trên tay, nở nụ cười lộ rõ 8 chiếc răng với tôi. "Chị ơi, ném đi!" Tôi: ? Hoắc Yêu cười làm lành: "Xin lỗi nhé, lúc giúp nó trấn tĩnh, tôi đã cho nó xem video về con chó nhà cậu. Nó... hình như hơi nhập tâm vào vai con chó nhà cậu rồi."