Vị hôn phu của ta có một người trong mộng mà chẳng thể thành đôi. Nay người ấy vừa góa bụa, trở về kinh thành, hắn liền quên sạch việc ta lên núi c/ầu x/in bùa bình an cho hắn. Tuyết lớn phong tỏa núi rừng, chẳng thể ra vào. Trọn ba ngày đêm, hắn chỉ mải mê hầu hạ, chạy ngược chạy xuôi vì người trong mộng, để mặc ta giữa trời tuyết trắng xóa. Ta nhìn lá bùa bình an dần hóa thành tro bụi, theo gió tan tác bay đi. Đã chẳng thể làm phu quân của ta, cớ sao ta phải cầu cho hắn được bình an thuận lợi? Ta liền quay người, cầu lấy một lá bùa bình an khác, trao cho kẻ th/ù không đội trời chung của hắn.