Sau trận va chạm xe cộ, ta xuyên không thành một cô nương nông gia tr/eo c/ổ t/ự v*n nơi cổ đại. Vừa tỉnh giấc chẳng bao lâu, ta nhặt được một vị quý công tử trọng thương bên vệ đường. Hắn nắm lấy cổ chân ta, hơi thở thoi thóp: "Nếu cô nương c/ứu ta, Tạ mỗ chẳng biết lấy chi báo đáp, nguyện lấy thân báo đáp." Ta sợ hãi lùi lại nửa bước. Kịch bản này ta quá đỗi quen thuộc. Quý công tử báo ơn, gia thế cách biệt, mẫu thân hắn gh/ét bỏ ta, biểu muội hắn h/ãm h/ại ta, cuối cùng ta chịu đủ khổ ải, mới đổi lấy cái gọi là viên mãn. Ta gỡ từng ngón tay hắn ra. "Chớ lấy thân báo đáp, đưa tiền đây. Một trăm lượng."