Xuyên không thành một nữ sinh đại học bị b/ắt c/óc đến vùng núi, tôi trói buộc với một hệ thống "Đạo làm mẹ". Lúc này, hệ thống đang khổ tâm khuyên nhủ trong đầu tôi: 【Ký chủ, nhiệm vụ của cô là tích lũy điểm cảm động của dân làng, khi điểm cảm động đạt đến 100, cô sẽ hoàn thành nhiệm vụ.】 【Xét thấy cô là người mới, tôi đề nghị cô hãy làm theo cốt truyện gốc, ở lại vùng núi, sinh cho chồng cô 7 đứa con trai, dùng tình yêu để cảm hóa anh ta...】 Tôi dùng sức giãy giụa cổ tay vẫn chưa tháo được sợi dây thừng bện, dùng ý niệm t/át hệ thống một cái thật mạnh: "Bắt tôi đi cảm hóa bọn buôn người? Cút đi!" "Chẳng phải chỉ là điểm cảm động thôi sao? Tôi có cách khác!"