Tôi trọng sinh trở về năm 9 tuổi, khi gia đình đã tan đàn x/ẻ nghé. Nhị tẩu dẫn theo ba đứa nhỏ rời khỏi nhà họ Trần, nhị ca không rõ tung tích. Đại tẩu cậy thế nhà mẹ đẻ quyền cao chức trọng, cũng không cần đại ca nữa. Mẹ tôi ngã g/ãy một chân, nằm trên giường đất khóc đến mức hơi thở thoi thóp. Thế nhưng tôi chẳng hề sợ hãi. Bởi vì ba ngày nữa, đại ca sẽ c/ứu được một thiếu niên từ Bắc Kinh đến trên đường trở về thôn. Kể từ ngày đó, đại ca sẽ thăng tiến vùn vụt, nhị ca sẽ ra khơi kinh doanh. Thiếu niên kia, mười hai năm sau cũng sẽ cưới tôi. Ai nấy đều ngưỡng m/ộ tôi có số hưởng, là tiểu công chúa được nhà họ Trần nâng niu trong lòng bàn tay. Thế nhưng ba ngày sau, đại ca trở về. Một mình.