Tại lễ khai giảng, toàn trường đang ép Thẩm Kim Hòa phải tha thứ cho kẻ lén quay video. Lúc tôi xuyên không tới, chủ nhiệm đang đưa micro đến tận miệng cô ấy, dưới sân khấu có người hô lớn: "Cậu ta đã khóc rồi, cậu chỉ cần nói một câu bỏ qua là được!" Tôi vươn tay lấy micro: "Cô ấy khóc là vì sắp bị kỷ luật, Thẩm Kim Hòa không nói bỏ qua, là vì cô ấy không muốn." Cô gái đứng trên sân khấu tên là Hồ Diệu. Ba ngày trước, cô ta đã gửi video quay cảnh Thẩm Kim Hòa thay đồ trong ký túc xá vào nhóm lớp. Video chỉ dài hơn 10 giây, quay được phần vai và lưng, không có hình ảnh gì quá đà. Thế nên mọi người đều cảm thấy đây chẳng phải chuyện to t/át gì. Hồ Diệu cũng nghĩ vậy. Cô ta đỏ hoe mắt giải thích: "Mình chỉ muốn chụp bộ đồ ngủ mới của Kim Hòa thôi, ai mà biết cậu ấy đột nhiên cởi áo khoác ra chứ. Mình đã thu hồi ngay lập tức rồi, trong nhóm toàn là nữ, lại chẳng có người ngoài." Chủ nhiệm tiếp lời: "Bạn học Hồ Diệu quả thực làm không đúng, nhưng em ấy đã nhận ra sai lầm rồi. Kim Hòa, các em vẫn là bạn cùng lớp, sau này ngày nào cũng phải gặp mặt. Chuyện làm ầm ĩ lên, chẳng tốt cho ai cả." Thẩm Kim Hòa cúi đầu, những ngón tay nắm ch/ặt lấy gấu áo đồng phục. Tôi biết hành động này. Mỗi khi cô ấy không muốn nhưng không dám từ chối, cô ấy đều sẽ túm ch/ặt lấy thứ gì đó ở gần mình. Trong nguyên tác, cuối cùng cô ấy cầm micro lên, mỉm cười nói không sao cả. Hồ Diệu nhận được sự tha thứ, chỉ bị khiển trách bằng miệng. Kể từ đó, mọi người trong trường càng tin chắc rằng Thẩm Kim Hòa là người không có cá tính. Có người lấy nhật ký của cô ấy ra làm trò đùa, có người chụp ảnh lúc cô ấy nghỉ trưa, còn có người c/ắt ghép những khoảnh khắc cô ấy khóc thành video ngắn, chèn thêm đoạn văn cảm động. Tất cả mọi người đều nói thích cô ấy. Cô ấy từ chối một lần, mọi người liền cho rằng cô ấy đã thay đổi. Về sau, Thẩm Kim Hòa không thể chịu đựng thêm nữa, đã chuyển ra khỏi ký túc xá. Tài khoản tuyên truyền của trường lại đăng một bài viết, tiêu đề là "Cô gái từng sưởi ấm cả trường, tại sao không còn mỉm cười nữa". Trong phần bình luận, toàn là những người khuyên cô ấy quay đầu. Cô ấy nghỉ học một năm, rời xa ngôi trường này hoàn toàn. Còn tôi, bây giờ tên là Khương Tỉnh. Tôi là nữ phụ đáng gh/ét nhất trong bộ truyện về sự thiện lương và yêu thương. Tính tình x/ấu, không hòa đồng, khi từ chối giúp đỡ chưa bao giờ giải thích. Nguyên chủ đặc biệt gh/ét Thẩm Kim Hòa, cho rằng cô ấy suốt ngày giả vờ làm người tốt, từng công khai m/ắng cô ấy giả tạo. đ/ộc giả đều gh/ét nguyên chủ. Nhưng tôi đọc xong cả bộ truyện, chỉ nhớ đúng một việc. Nguyên chủ đã m/ắng sai người. Kẻ giả tạo chưa bao giờ là Thẩm Kim Hòa. Mà là những kẻ vừa khen cô ấy lương thiện, vừa yêu cầu cô ấy vĩnh viễn không được nói không.