Sau khi thất nghiệp, tôi thực sự không nuôi nổi con gà phun lửa ở nhà nữa. Thế là tôi gọi điện cho Lục Tư Thần: "Anh biết nuôi gà không? Nếu không biết thì tôi chỉ còn cách gửi nó đến trại nuôi gà thôi." Anh ta gầm lên ở đầu dây bên kia: "Gửi qua đây, tôi đem om đỏ!"
Khung chat:
【Thảm quá! Nữ chính đính hôn rồi, nam phụ lòng nguội lạnh đến mức muốn nhảy biển t/ự s*t, vậy mà còn nhận được điện thoại l/ừa đ/ảo.】
【Khoan đã, hình như đây không phải l/ừa đ/ảo... Đây chẳng phải là người qua đường Giáp từng vô tình ngủ với nam phụ 5 năm trước sao? Con cái đã lớn thế này rồi ư?!】
【Mặc kệ đi, nam phụ ch*t, người qua đường Giáp cũng bị xe đ/âm ch*t, con gà con này bị gửi đến trại gà, cuối cùng trở thành món ngon nổi tiếng Gà Bát Bảo Hồ Lô!】
Gà Bát Bảo Hồ Lô? Nghe cũng thơm đấy chứ!
Tôi vội vàng bóp ch/ặt cái mỏ đang chuẩn bị phun lửa của Khương Nhu Nhu: "Còn phun nữa à, phun thêm tí nữa là thành gà hồ lô thật đấy!"