Trong bữa tiệc ăn mừng. Cô gái nhỏ mà Lục Kinh Nghiêu chu cấp làm đổ ly rư/ợu, làm bẩn lễ phục của tôi. Cô ta hoảng hốt tiến lên định giúp tôi lau sạch. Nhưng ngay khoảnh khắc lại gần, khóe môi cô ta khẽ cong lên. "Chị Lục, tối qua anh Nghiêu bảo muốn em sinh cho anh ấy một đứa con." "Chị đoán xem anh ấy muốn con trai hay con gái hơn?" Cô gái nhỏ mặc bộ đồ phục vụ, nụ cười kiều diễm nháy mắt với tôi. "Nghe nói từ sau lần sảy th/ai hai năm trước, sức khỏe của chị Lục vẫn chưa hồi phục hẳn." "Em biết một thầy th/uốc Đông y rất giỏi, để em giới thiệu cho chị nhé." Tôi theo bản năng xoa xoa chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay. Hôm nay là ngày tốt. Không nên nhìn thấy m/áu. Thế mà, Lục Kinh Nghiêu lại chẳng thể giấu nổi một người. Chậc.